Tôi ghét bố mình: “Bố cho con cái gì? Đừng đổ thừa cho bố!”

July 13, 2021 • Những câu nói hay • Tag:

“Tôi ghét bố mình vì bố khắt khe”, “tôi ghét bố mình vì bố hay đánh tôi”, “tôi ghét bố mình vì bố già rồi, cổ hũ, không hiểu được suy nghĩ của tôi”, “tôi ghét bố mình, vì sao bố không mua cho tôi món đồ tôi thích”!

Đừng đổ thừa cho bố nếu ta gặp những chuyện không ưng ý, đừng hỏi bố cho con những gì khi so sánh bản thân với những bạn ở gia đình khác. Chỉ khi thực sự trưởng thành ta mới hiểu được, ba mẹ vì sao lo kiếm tiền mà không quan tâm đến cảm nhận của mình, chỉ khi thực sự trưởng thành ta mới thấu hiểu, vì sao bố mẹ mình không giàu có khá giả, không mua cho mình những thứ hay ho như ba mẹ bạn khác!

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha” không thiếu những câu nói hay về tình cảm cha mẹ dành cho con cái, hay những stt hay về cha mẹ luôn thường được đăng trên facebook, zalo. Nhưng những stt về trưởng thành đó vẫn chưa phải là tất cả, bởi vì cha mẹ có lên facebook, zalo để cảm nhận tình cảm của chúng ta dành cho cha mẹ đâu?

Tôi ghét bố mình: “ĐỪNG ĐỔ THỪA CHO BỐ”

Ra khỏi phòng thi, bố lẽo đẽo cầm chiếc mũ cối chạy theo cô bé, “Con làm được bài không?”, “Có ôn đúng tý nào không?”, “Liệu được mấy điểm”…

Cô bé không nói gì, chỉ quay ngoắt lại nhìn bố, mặt nặng mày nhẹ… Bố im lặng… Nhìn cảnh hàng người dạt bên đường, tưởng chừng như cái nắng tháng Bảy đã sấy khô cả ngần ấy sinh thể.

Lại nhớ mùa thi năm ấy, nắng cũng oi ả nhưng không gay gắt như bây giờ, bố thấp thỏm ngoài cổng trường, cố kiễng sau đoàn người tìm con. Lúc thi xong, con cũng mệt chẳng muốn trả lời, nhưng vẫn tự khích lệ mình, và cả bố: “Con làm cũng được. Chắc sẽ không trượt đâu bố!”.

Thế là bố quên hết cả lưng áo ướt sũng mồ hôi, quên hết cái nắng làm da bố đen sạm cả đi, cả nỗi lo ứa trong khóe mắt. Trên đường về, bố không nói, nhưng con lạ thừa gì, bố lo lắng hơn cả con. Ngồi trong phòng thi áp lực một, thì thời gian trông chờ bên ngoài của bố còn đằng đẵng gấp mười.

Ai bảo chỉ có các con vất vả ôn luyện, nhiều đêm, bố cũng thức cùng ánh đèn phòng học của con, cũng nằm đọc lại bảng tích phân, bảng logarit rồi những công thức loằng ngoằng dằng dặc. Chỉ có điều, mắt bố đã mờ, trí nhớ cũng chẳng còn đủ tốt để định hình về bao nhiêu thứ ấy.

Bố toàn tâm toàn ý lo cho con. Thế cũng đủ gian nan đoạn trường rồi. Vì thế. Tuyệt nhiên đừng bao giờ nổi cáu với bố. Chúng ta đều chưa làm được gì cho vĩ nhân ấy. Nếu chúng ta có kém cỏi, đó là lỗi của chúng ta.

Đừng đổ thừa cho bố đã không dành nhiều tiền của, thời gian cho mình, cũng đừng nói vì khi xưa bố cũng không tài giỏi. Bố khắc khổ mà chúng ta vẫn lớn lên. Thật ra, bố có phép màu. Nếu chúng ta có tài giỏi, đó là may mắn của chúng ta.

tôi ghét bố mình

Đừng tự cao Con hơn cha nhà mình có phúc. Bởi, sinh ra và nuôi lớn một người tài giỏi. Bố còn vĩ đại hơn gấp vạn lần. Đừng quên nhé… Khi chúng ta thành công, hàng trăm người tung hô cho niềm vui ấy. Đừng quên bố cũng đang khóc vì tự hào. Khi chúng ta thất bại, trắng tay hay cơ cực, tất cả đã rời bỏ ta. Đừng quên nhé, bố vẫn ở phía sau, quay mặt khóc vì thương con.

Bài chia sẻ của bạn Sơn Paris

Tôi ghét bố mình: “BỐ CHO CON CÁI GÌ?”

“Con không đi cái xe đấy đâu, xấu hổ lắm, bạn bè con toàn đi xe ga, mẹ mua xe ga con mới đi….”

Câu chuyện của hai mẹ con cự nự nhau sau lưng trong quán cafe trưa nay làm tôi bất giác có một chút buồn, nhưng rồi lại chợt cảm thấy ấm lên một niềm vui khi nghĩ về một câu chuyện tương tự của bố con tôi hơn 10 năm về trước.

“Bố cho con cái gì?” – Nhớ một thời trẻ trâu, tôi đã có đủ “dũng cảm” hỏi cha mình câu đó, lần đầu tiên và cũng là duy nhất.

tôi ghét bố mình

Đó là một ngày không lâu sau khi nhận tin đỗ vào đại học. Một cuộc trò chuyện rất nghiêm túc và thẳng thắn giữa hai người đàn ông.

Bố tôi trả lời một cách không thể bình thản hơn “Bố mẹ bố cho bố cái gì, bố sẽ cho lại con cái đó: một lý lịch trong sạch để con không bao giờ phải xấu hổ về bố và một sự giáo dục tốt nhất trong khả năng của mình. Con có khả năng học đến đâu bố sẽ hỗ trợ đến đó. Hết”

Tôi, hơi sốc, nhưng vẫn nghĩ đó chỉ là câu nói “lên dây cót” cho chàng sinh viên mới. Và rất tiếc là bố tôi chẳng đùa, bố hành động rất thật theo đúng những tuyên bố đấy. Bố tính toán rất kỹ và cho tôi một khoản tiền trợ cấp 300 nghìn/ tháng trong suốt những năm học đại học.

Tiền học phí học kỳ đầu tiên được cho, từ học kỳ thứ 2 tôi tự kiếm được nên tự động không xin nữa. Bất kể những năm sau khi tôi kiếm được nhiều tiền hơn gấp nhiều lần thì khoản trợ cấp đấy vẫn được duy trì cho đến khi tốt nghiệp, nhận bằng là cắt tiền.

6 năm tôi đi học ở nước ngoài, bố không phải lo cho tôi một đồng nào. Với tôi, bố luôn là Napoleon còn tôi chỉ là một anh binh nhì. Nhưng ít nhất tôi luôn coi đó như một chiến công nho nhỏ của riêng mình.

Bố tôi rất hay, luôn phân định rất rõ ràng: “Đây là nhà của bố nhé, đây là xe của bố nhé. Và con đang… ở nhờ và đi nhờ. Không hài lòng hả, quyền đi bộ… luôn thuộc về con”.

Nếu nhờ tôi giúp việc gì không nằm trong trách nhiệm của con cái, thay vì thuê người ngoài, bố sẽ thuê tôi làm và trả tiền rất sòng phẳng, không quên thể hiện là một khách hàng khó tính. Không tự ái, không phiền lòng, tôi biết rõ mình chỉ có một con đường nếu muốn có ngôi nhà riêng của mình: tự mua.

Cũng có người nghe thấy và thắc mắc cái kiểu nói ấy: “Nhà của bác thì sau này không của nó thì của ai, sao bác lại nói thế…”. Và bố tôi chỉnh ngay: “Của tôi chứ, nếu nó không cố gắng, tôi sẽ cho từ thiện”.

Bố tôi thì chẳng giàu như Bill Gates, nhưng dám làm như Bill Gates thì tôi tin là làm thật. Bữa ăn ít người của nhà tôi luôn có những câu chuyện về các loài vật, những câu chuyện được lặp đi lặp lại, được kể lúc này lúc khác.

Bố hay nói chuyện: Con gà con đến tuổi tự kiếm ăn, gà mẹ sẽ đuổi chạy chí chết nếu gà con cố đến gần hoặc đi theo. Hay câu chuyện về loài đại bàng: Đại bàng con sẽ được mẹ nuôi mớm trong tổ đến khi đủ lông đủ cánh, và sau đó nó sẽ cắp con bay lên đỉnh núi thật cao và thả xuống.

Con nào chịu đập cánh vào không trung và bay đi thì sống và bắt đầu cuộc đời mới, con nào không tự bay được thì sẽ tự rớt xuống và vực thẳm sẽ chờ ở dưới. Quy luật tự nhiên là vậy, và con người là một phần của tự nhiên, nên cũng không là ngoại lệ.

Mùi răn đe trong những câu chuyện thơm nức suốt những năm tháng tuổi thơ tôi. Sự hào phóng không đúng chỗ của bố mẹ khiến con trở thành đứa trẻ yếu ớt, ỷ lại

Những điều tôi kể trên đây với nhiều người, nhiều ông bố bà mẹ có lẽ là những điều ngược đời, tuy nhiên, bước một bước ra bên ngoài thế giới, tôi thấy mình hóa ra không phải ngoại lệ. Phần đông các gia đình phương Tây đều như vậy, trái ngược hoàn toàn với những gì chúng ta thấy ở phương Đông.

Sự phân định rất rõ ràng giữa trách nhiệm, tình thương, và sự nuông chiều làm cho con người ta không thể tìm thấy nổi một khoảnh khắc của sự ỷ lại hay trông chờ vô lý ngay từ khi bước vào đời. Bạn không có tiền học đại học? Được thôi, hãy vay đi rồi sau này tự trả.

tôi ghét bố mình

Các bạn nước ngoài của tôi rất nhiều người chọn giải pháp như vậy, mặc dù rất nhiều bạn có bố mẹ trên cả giàu và luôn sẵn sàng tài trợ. Sự hào phóng không đúng chỗ của rất đông các ông bố bà mẹ Việt giống như bà mẹ trong câu chuyện lúc đầu của tôi đang để lại cho đất nước những thế hệ yếu ớt, không có khả năng sống độc lập và tự trọng với chính người thân của mình.

Họ nghiễm nhiên cho mình cái quyền được xin xỏ, được vòi vĩnh, được lạm dụng vô hạn tình yêu thương của cha mẹ……và các vị phụ huynh thì vẫn cứ tin tưởng trong sai lầm rằng để cho con kém bạn kém bè ngay cả khi chúng đã trưởng thành là không tròn trách nhiệm cha mẹ.

Ở nước mình, cái vòng luẩn quẩn ấy biết khi nào mới thôi? Cố gắng có của cải để mà cho con đã là khó, nhưng cố gắng để có của cải mà vẫn không cho thì còn khó gấp vạn lần. Nghe có vẻ trái với quy luật của tình cảm con người, nhưng đó là một sự ngược chiều cần thiết.

Điều đó có lẽ thuộc về bản lĩnh của nghề làm cha mẹ. Rất nhiều lúc tôi đã tự hỏi mình “Vậy sau cùng, bố sẽ cho mình cái gì nhỉ?” Và mười năm sau cuộc nói chuyện sòng phẳng đấy, vào lúc tôi tự mua được căn nhà và chiếc xe hơi đầu tiên của riêng mình mà chẳng phải xin xỏ gì bố, tôi mới thấu hiểu hết tình thương vô bờ bến.

Sưu tầm

Cả đời này chúng ta chỉ có 1 người bố, tình cảm của bố dành cho con thầm lặng không ồn ào. Nhưng phải đành công nhận rằng, chỉ khi thật sự trưởng thành ta mới cảm nhận được những tình cảm ấy. Xót xa của cuộc sống này, chính là khi chúng ta nhận ra được tình cảm của bố, thì bố đã không còn nhiều thời gian bên ta nữa rồi.

888+ caption hay về bóng đá từ các cổ động viên, cầu thủ, huấn luận viên, bình luận viên 888+ caption hay về bóng đá từ các cổ động viên, cầu thủ, huấn luận viên, bình luận viên
Những Stt hay về trời mưa tâm trạng buồn vui mang cảm giác cô đơn trống trải Những Stt hay về trời mưa tâm trạng buồn vui mang cảm giác cô đơn trống trải
Status buồn về mưa nhớ người yêu tâm trạng thất tình hay ý nghĩa nhất trên fb, zalo Status buồn về mưa nhớ người yêu tâm trạng thất tình hay ý nghĩa nhất trên fb, zalo
Những câu nói hay nhất về cuộc sống bằng tiếng anh chia sẻ nhiều facebook, zalo Những câu nói hay nhất về cuộc sống bằng tiếng anh chia sẻ nhiều facebook, zalo
Những câu nói nói buồn về mưa hay ý nghĩa nhất chia sẻ nhiều trên mạng xã hội Những câu nói nói buồn về mưa hay ý nghĩa nhất chia sẻ nhiều trên mạng xã hội